Tú Lỡ
TỰ... SƯỚNG
Mình thường được bạn bè khen
Càfê buổi sáng hay quên mang tiền
Ăn nhậu thì đến trước tiên
Nhưng lại về trước khỏi phiền anh em
Nghe tên tưởng là thanh liêm
Gặp rồi mới biết giả điên giả khùng
Tóc râu ra dáng tiên ông
Ăn tục nói phét lông bông suốt ngày
Sống thì lòng dạ thẳng ngay
Lợi mình là được hại ai không màng
Một thời oanh liệt dọc ngang
Kiếm cung xó bếp gậm bàn văn thơ
Cả đời cứ sống ất ơ
Chỉ lo nhăng cuội chỉ mơ tiền tiền
Thằng này đích thị đông yên!
Chủ Nhật, 27 tháng 5, 2018
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét