Chủ Nhật, 27 tháng 5, 2018

Đông Yên

LỜI TỰ TÌNH
CỦA NGƯỜI CÔ PHỤ TRẺ

Thuyền em neo gởi bên sông
Nhìn con nước đẩy lục bình trôi xuôi
Dập dềnh tình lỡ mồ côi
Một mình bơi giữa dòng đời chông chênh
Nào ai biết được nỗi niềm
Chăn đơn gối chiếc cánh chim lạc bầy
Lặng nhìn cơn mưa bóng mây
Nghe lòng rạo rực mầm cây nẩy chồi
Bữa cơm so đũa lệch đôi
Ghế thừa còn nóng hơi người vừa đi
Nát lòng cạn chén phân ly
Một mình ngậm đắng nuốt cay một mình
Bao giờ mới lại có anh
Duyên xưa rồi lại thắm tình được chăng?
Ngoài trời sương phủ giăng giăng
Buồng riêng còn lại muộn màng ... ngày xưa

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét