Đông Yên
TẢN MẠN
với LỤC BÁT
Đêm chùng theo tiếng mưa rơi
Mượn câu lục bát hát lời vu vơ
Sầu đông đến tự bao giờ
Chiều hiu hắt lạnh, tối lơ ngơ buồn
Nửa đêm nhớ mảnh trăng non
Con đò nhỏ trôi ngược dòng sông Ngân
Thì thầm tiếng gió ngoài sân
Hương xưa như thể như gần như xa
Nửa đêm ta ngồi với ta
Một câu lục bát cũng là một thôi
Bốn mùa là chuyện của trời
Buồn vui là chuyện của người thế gian
Ngồi chờ mưa mịt mù tan
Chờ ngày mới đến nắng vàng hững lên.
Thứ Năm, 24 tháng 5, 2018
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét