Thứ Ba, 22 tháng 5, 2018

ĐI VÀ VỀ

Hai mươi năm trước, em còn nhớ
Có gã giang hồ quy cố hương
Áo rách, chí cùn, râu tóc bạc
Ôm chai mà hát khúc hồ trường

Nghĩ thương thân phận ngày lưu lạc
Bưng chén cơm ăn cũng chạnh lòng
Nghe tiếng ai kêu mừng như thể
“Tha phương cầu thực ngộ cố nhân”

Cứ ngỡ một đi không trở lại
Nào hay giấc mộng nhỏ không thành
(Xứ lạ chẳng còn ai nương náu
Quê người đâu có chốn dung thân)

Về nhà cũ nhện giăng, bụi phủ
Trưa mồng năm (*) nắng rát mặt người
Trên tường vẫn nguyên tờ lịch cũ
Rượu còn đây, bằng hữu đâu rồi?

Giá như ngày ấy không quay lại
Chẳng biết phận ta rẽ ngả nào
Lang bạt kỳ hồ rồi cũng mỏi
Nửa đời từng trải - giấc chiêm bao!
Đông Yên
Đà Nẵng, Tháng 6-7.2012

(*)Từ ý “tha phương ngộ cố tri”
(*) Mồng 5 tháng 5 Âm lịch Nhâm Thân (1992)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét