Thứ Sáu, 25 tháng 5, 2018

Đông Yên

VÔ ĐỀ
Giật mình. Đã sắp bảy mươi
Mà sao ráng sống ra người chẳng xong!
Nói gì đến núi đến sông
Ao bèo lặn ngụp còn không ra gì
Nói ra thẹn với bạn bè
Cả đời bương chải trở về trắng tay
Đi về còn có những ai
Giữa đêm trăng khuất, giữa ngày nắng tan

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét