Thứ Ba, 19 tháng 5, 2009

Ngồi với nhau trong quán thịt cấy
Đứa thì giả tỉnh, đứa thì say
Thế sự nhân tình văng tận mạng
Thơ ohú văn chương nỗ trời mây
Giữa chừng sựt nhớ thằng mới mất
Nghiêng chai. Cả bọn: Uống đi mày
Bàn bên có đứa ôm đàn khóc
Cuộc nhậu chưa tàn đã đứt dây
Mỗi năm lại vắng thêm vài đứa
Xao xác rừng thu chiếc lá bay...
Sống được thế này đà lãi chán
Than thở làm chi chuyện rủi may
Uống đi, cứ uống cho thật đã
Rượu tràn ly, lòng hãy còn đầy
Mặc kệ đất trời say nghiêng ngả
Cứ để nhân gian dỡ tỉnh say
Dưới trên tất thảy đều chó cả
Sao có thằng còn muốn giả cầy