Xưa
Người sống cùng nhân dân
Trong những căn lều thiếu phên thừa gió
Những bữa ăn lạt muối, đói cơm
Nhiều ngày chỉ có rau và sắn
Người nói về độc lập tự do
bằng những lời bình dị…
Cả nước cùng Người ra trận!
Nhưng lắm kẻ lại tạc tượng Người
Đặt trên bệ cao
Cao hơn cả nhân dân
Biến Người thành thần
bắt nhân dân qùy lạy
Mạo danh Người
bọn đạo đức giả
ra oai
tổ chức cầu kinh
trong nhà thờ dị giáo
nhấp nháy hào quang
được kết bằng những bóng đèn xanh đỏ
ra sức đánh lừa thiên hạ
bằng những bài giảng đạo Mác - Lê
Chúng mua bán thánh thần
Bằng những ngôi chùa đồ sộ
những tượng Phật khổng lồ
được xây từ tiền ăn cắp của đồng bào
dựng tượng đài,
chúng móc ruột moi gan
xây nghĩa trang
chúng ăn cả máu xương liệt sĩ…
đất trời sông bể trong tay
chỉ có chúng mới là người hưởng lợi
Khi những con điếm trở thành bà lớn
Quyền lực nằm trong tay một lũ lưu manh
Thì lịch sử trở thành trò tung hứng
Những Hùng Vương, Lê Lợi, Quang Trung…
Chỉ là món - hàng - đồ - cổ
Làm vật trưng bày trong lễ hội
Chúng bán cả đất đai tiên tổ
Để đổi lấy chức quyền
Nay
Người nằm đó
Chắc nhiều đêm trằn trọc
Nên đôi mắt trũng sâu
Và tóc râu cũng rụng thêm nhiều sợi
Nhìn nhân dân đứng quanh,
Người tự hỏi
Mấy mươi năm và hàng triệu sinh linh
Ta đổi được gì
Ngoài một cuộc chiến tranh
đẩm máu!
Thứ Năm, 15 tháng 7, 2010
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)