Đông yên
KHOẢNG VẮNG
Gởi ...
Em đánh thức mảnh vườn tôi héo úa
Bằng cơn mưa bất chợt muộn màng
Từ mạch đất tưởng chừng khô khốc
Lại trồi lên những mầm non
Em ghé vào ga tôi
Khoảnh khắc
Rồi vội vã bỏ đi
Không một lời từ biệt
Vết cắn trên ngực
Còn đau
Đến tận bao giờ?
Cám ơn em
Đã đến
Và để lại trong tôi
Khoảng vắng
Diệu kỳ.
Thứ Tư, 23 tháng 5, 2018
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét