Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2011
GỞI BẠN PHƯƠNG XA
Tặng Dương Đăng Cao
và những người bạn tha phương.
Nửa đêm. Uống rượu. Ở quê
Lắng nghe gió đuổi bờ tre sau nhà
Một mình ta nắm tay ta
Nhớ bè bạn cũ đã xa lâu rồi
Nghĩ thương cho phận mồ côi
Cô đơn giữa một biển người lạ quen
Trải qua bao đận nổi chìm
Tưởng đâu đã được bình yên, vậy mà…
Trần thân làm kẻ phương xa
Nghe chua chát nỗi nhớ nhà chông chênh
Chưa say mà đã nửa đêm
Rượu còn chưa cạn, bạn tìm nơi đâu?
Cầm ly nhấp mấy giọt sầu
Ánh trăng vàng vọt rớt vào đáy ly
Đà Nẵng, rằm Vu Lan, 2011
Thứ Hai, 30 tháng 5, 2011
“Bán thân đổi mấy đồng xu…”
Nhớ câu hát cũ mẹ ru thêm buồn
Đứa đi lao động xứ Hàn
Đứa qua làm vợ Đài Loan xứ người
Cũng là vì miếng ăn thôi
Phận nghèo vẫn cứ nỗi trôi phận nghèo.
Ngày xưa vượt thác bương đèo
Lên rừng xuống biển gieo neo đã đành
Từ lâu tắt lửa chiến tranh
Để phận con giống phận mình sao đang
Liều thân cầu thực tha phương
Đẻ thuê, làm điếm, bán thân …đổi đời
Khổ chi lắm thế trời ơi
Bao nhiêu xương đổ, máu rơi làm gì?
Nhớ câu hát cũ mẹ ru thêm buồn
Đứa đi lao động xứ Hàn
Đứa qua làm vợ Đài Loan xứ người
Cũng là vì miếng ăn thôi
Phận nghèo vẫn cứ nỗi trôi phận nghèo.
Ngày xưa vượt thác bương đèo
Lên rừng xuống biển gieo neo đã đành
Từ lâu tắt lửa chiến tranh
Để phận con giống phận mình sao đang
Liều thân cầu thực tha phương
Đẻ thuê, làm điếm, bán thân …đổi đời
Khổ chi lắm thế trời ơi
Bao nhiêu xương đổ, máu rơi làm gì?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)