Thứ Ba, 29 tháng 5, 2018

LỆ THU
Đông Yên
(Gởi bạn tôi ở xa)

Ngang chiều chiếc lá vàng bay
Người nương bóng cũ vơi đầy khói sương
Ngọt mềm giọng hát tơ vương
Trở về nhìn lại cố hương lệ mờ
Quê người lẻ bóng bơ vơ
Nhớ chăng chén rượu câu thơ bạn hiền?!

(Chút xúc cảm khi nghe Lệ Thu, nhớ bạn hiền)
CON NGƯỜI - THƯỢNG ĐẾ.

Thượng đế đã cho ta
Cơm ăn, nước uống
Không khí để thở
Sự giàu sang sung sướng
Hạnh phúc tràn bờ
Và ta tin có Người ngự trị trên thế gian này
Ta thờ phụng Người
Bằng một niềm tin vô bờ bến
Ta thề thốt là sẽ đi theo Người 
đến thế giới bên kia.

Thượng đế cũng cho ta
Sự nhọc nhằn đói khổ
Những bất hạnh và nỗi buồn thống thiết
Sự đau khổ tột cùng
Cái chết
Ta cầu xin, 
ta trách móc,
ta nguyền rủa
Nhưng sự sợ hải và hèn nhát
Lại buộc ta gọi Người.

Ai trong các ngươi cũng vậy
Nếu không ta hiện diện làm gì

Đà Nẵng, 30.5.2013

Thứ Hai, 28 tháng 5, 2018

Đông Yên

LỜI THIỆT GỞI EM
(Tập viết lời quê)

Răng mà dại rứa em ơi
Bộ thế gian ni đã hết người hay sô
Thân em như tấm lụa đồ
Phơi nơi mô chẳng đặng lại mắc dzồ bụi gai
Anh bi chừ đâu có còn trẻ trai
Ưng lồm chi
để rồi thấy con giếng cạn lại tiếc hùa sợi dây?!
Bi chừ em đó anh đây
Ăn ngủ không đặng cứ trông ngày thức đêm
Đêm rằm chờ ánh trăng lên
Anh núa dzới  em lần cuối,
Anh chẳng thương em đâu nờ!

Chủ Nhật, 27 tháng 5, 2018

Đông Yên

LỜI TỰ TÌNH
CỦA NGƯỜI CÔ PHỤ TRẺ

Thuyền em neo gởi bên sông
Nhìn con nước đẩy lục bình trôi xuôi
Dập dềnh tình lỡ mồ côi
Một mình bơi giữa dòng đời chông chênh
Nào ai biết được nỗi niềm
Chăn đơn gối chiếc cánh chim lạc bầy
Lặng nhìn cơn mưa bóng mây
Nghe lòng rạo rực mầm cây nẩy chồi
Bữa cơm so đũa lệch đôi
Ghế thừa còn nóng hơi người vừa đi
Nát lòng cạn chén phân ly
Một mình ngậm đắng nuốt cay một mình
Bao giờ mới lại có anh
Duyên xưa rồi lại thắm tình được chăng?
Ngoài trời sương phủ giăng giăng
Buồng riêng còn lại muộn màng ... ngày xưa
Đông Yên

Em đã tựa vào vai anh thật khẽ
để bây giờ giấc ngủ lại chơi vơi...
Một giọt mưa ở ngoài sân rất nhẹ
cũng giục nẫy mầm nỗi nhớ xa xôi
Tú Lỡ

TỰ... SƯỚNG
Mình thường được bạn bè khen
Càfê buổi sáng hay quên mang tiền
Ăn nhậu thì đến trước tiên
Nhưng lại về trước khỏi phiền anh em
Nghe tên tưởng là thanh liêm
Gặp rồi mới biết giả điên giả khùng
Tóc râu ra dáng tiên ông
Ăn tục nói phét lông bông suốt ngày
Sống thì lòng dạ thẳng ngay
Lợi mình là được hại ai không màng
Một thời oanh liệt dọc ngang
Kiếm cung xó bếp gậm bàn văn thơ
Cả đời cứ sống ất ơ
Chỉ lo nhăng cuội chỉ mơ tiền tiền
Thằng này đích thị đông yên!

Thứ Sáu, 25 tháng 5, 2018

Đông yên

Không thể làm thinh
Trước những trò mất dạy
Nên văng tục chính mình.
*

Tôi đã viết hàng chục bài thơ
Tròn vành rõ chữ
Có hoa hồng hoa cúc hoa lan
Và cả những bông hoa dại ven đường
Đầy sắc màu xanh đỏ
Nhưng buồn thay
Đều không có hương

Tôi đã viết những điều dối trá
Bằng bàn phím vô tâm
Bắt con chữ phải đeo mặt nạ
Trát phấn tô son
Đánh lừa thiên hạ
Tụng ca những điều nôn mửa
Phong thánh bọn bất nhân
ru ngủ chính mình
Hèn hạ.

Tôi đã ướp u-rê chất cấm
Vào những bài thơ ươn ình
Rồi tẩm phẩm màu bột nêm
Mua ở chợ trời
Chế biến thành món ăn
Bày trên bàn tiệc
Cùng giải thưởng giấy khen
Đánh lừa trẻ con
Và những người nhẹ dạ.

Hãy nhổ vào mặt tôi
Thằng làm thơ xảo ngôn láu cá
Chuyên bán mua đồ giả!
Đông Yên

NGHĨ NGỢI VỤN
Nhung gấm lụa là
và cả tấm long bào
cũng không che được tấm thân ghẻ lỡ
suốt đời

Tà thuyết
có biến thành kinh
bằng những lời hoa mỹ
cũng không thể ngăn
sự ngụy trá lộ mặt
mỗi ngày

...
Đông Yên

VÔ ĐỀ
Giật mình. Đã sắp bảy mươi
Mà sao ráng sống ra người chẳng xong!
Nói gì đến núi đến sông
Ao bèo lặn ngụp còn không ra gì
Nói ra thẹn với bạn bè
Cả đời bương chải trở về trắng tay
Đi về còn có những ai
Giữa đêm trăng khuất, giữa ngày nắng tan
Đông Yên

NGHĨ NGỢI VỤN.
Thà cứ quàng tay ôm cuộc sống
Cả gốc gai, cỏ độc, hoa thơm,
Còn hơn chỉ một mình bực dọc
Chui nấp sau lưng tiếng thở dài.

Thứ Năm, 24 tháng 5, 2018

Đông Yên

GỞI MỘT BÔNG SIM CHIỀU MUỘN

Giá như có gặp nhau ngày ấy
Ta chẳng thể yêu như bây giờ
Khi em chín mọng đôi hai bốn
Anh cũng bảy mươi "chả có gì"
Lẫn trong đôi mắt nhiều thương khó
Là khoảng trời riêng để đợi chờ
Em không đài các, không son phấn
Cũng chẳng điểm trang ngạo với đời (*)
Yêu nhé! Ta yêu nhau, em nhé?!
Ngày cứ trôi, năm tháng cứ trôi
Ta chẳng đủ thời gian chờ đợi
Lần này thôi chỉ một lần thôi...
Trong xao xác gió đồi sim vắng
Hai kẻ si tình môi chạm môi.

______
*   ( Ý thơ Thái Can)
XEM BÙI GIÁNG,
ƯỚC GÌ…
Tú Lỡ

Ước gì ta được như Bùi Giáng
Để khỏi lo toan gánh nợ đời
Và mai này thành người cố quận
Cũng không buồn vì chuyện ăn chơi
Đừng như chừ dở say dở tỉnh
Ngợm không ra ngợm, chẳng ra người
Ước gì ta được như Bùi Giáng
Đừng như chừ chỉ dáng (Giáng) như buồi (Bùi).
MẸ
VÀ CƠN MƯA
Đông Yên

Còng lưng mẹ cõng cơn mưa
Nẻo khuya úp mặt gió lùa thấu xương
Ở đâu cũng là quê hương
Sao mẹ cứ phải đoạn trường, mẹ ơi!?
Qua thời đạn lạc bom rơi
Những mong năm tháng cuối đời thong dong
Vai gầy nặng gánh non sông
Tóc xơ xác bạc bão giông cuộc đời
Tuổi già đã bảy tám mươi
Thân cò lặn lội nổi trôi tháng ngày
Bao nhiêu khổ nhục đắng cay
Như dòng nước đổ lưng gầy mẹ tôi.

Đà Nẵng, Tháng 11.12/2013
LỜI GỞI CON

“Bán thân đổi mấy đồng xu…”
Nhớ câu hát cũ mẹ ru thêm buồn
Đứa đi lao động Nam Hàn
Đứa qua làm vợ Đài Loan xứ người
Cũng chỉ vì miếng ăn thôi
Phận nghèo vẫn cứ nỗi trôi phận nghèo.
Ngày xưa vượt thác bương đèo
Lên rừng xuống biển gieo neo đã đành
Từ lâu tắt lửa chiến tranh
Để phận con giống phận mình sao đang
Liều thân cầu thực tha phương
Đẻ thuê, làm điếm, bán thân …đổi đời
Khổ chi lắm thế trời ơi
Bao nhiêu máu đổ, xương phơi làm gì?

Đà Nẵng, tháng 5.2011
   Đông Yên
LẠC ĐƯỜNG
Đông Yên

Dừng chân. Chiều đã lặn rồi
Đàn chim di cũng về nơi mịt mùng
Bỏ ta giữa cõi vô thường
Mình ta giữa ngã ba đường vô minh.
Canh khuya một mình chùa vắng
Tay lần tràng hạt từ bi
Chợt nghe thạch sùng chéc lưỡi
Sư ông buông tiếng thở dài
DI CHÚC 2

Khi anh chết, em ơi đừng khóc
Anh chỉ đi xa sẽ lại về
Con mình hai đứa còn khờ dại
Chỉ một mình em sẽ bộn bề.

Khi anh chết, em ơi đừng giận
Đừng trách anh đi trước bỏ em
Ngày hạnh phúc chỉ là chớp mắt
Có xa nhau mới biết nỗi niềm.

Khi anh chết - có gì đáng tiếc?!
Áo cơm không nuôi nổi vợ con
Một đời chẳng làm gì nên chuyện
Chỉ mang cho em những nỗi buồn.

Khi anh chết - còn kia món nợ
Những khổ đau em gánh một đời
Anh đã gieo gian truân vất vả
Một mình em phải trả hụt hơi.

Khi anh chết, em ơi hãy nhớ:
Ta nợ hai con một nụ cười!

                         Cuối 2008
Sáng nay trời lạnh se se
Mùa đông dường đã đi về muộn hơn?
Cơn mưa nằng nặng buồn buồn
Lúc rây rắc hạt lúc tuông dầm dề
...
TÌNH CỜ
Đông Yên

Tình cờ.
Chỉ tình cờ thôi.
Chiều nay tôi gặp lại người ngày xưa
Vẫn là ánh mắt đong đưa
Mấy mươi năm – cứ như vừa hôm qua
Đường mai dáng liễu kiêu sa
Chiều sương lảng đảng vương tà áo xanh...(1)
Như làn gió nhẹ mong manh
Tưởng xa rồi, một chút tình trẻ con
Lời yêu nhét kẽ hộc bàn
Quờ tay chẳng thấy. Về man mác buồn
Biết yêu thì đã muộn màng
Ngỏ lời, người ấy đã sang ngang rồi.
...
Ngập ngừng người nắm tay tôi
Run run tôi nắm tay người ngày xưa
Ước gì trời đổ cơn mưa
Để cho tôi có dịp đưa người về
...
Ngỡ ngàng một chiếc lá me
Rơi trên mái tóc chợt se sắc lòng.

Tháng 11-12.2013

(1)Áo dài thiên thanh của học sinh trường Trung học Phan Chu Trinh, nữ trung học Hồng Đức – Đà Nẵng (1966-1975) mặc vào sáng thứ Hai hàng tuần.
Đông Yên

TẢN MẠN
với LỤC BÁT

Đêm chùng theo tiếng mưa rơi
Mượn câu lục bát hát lời vu vơ
Sầu đông đến tự bao giờ
Chiều hiu hắt lạnh, tối lơ ngơ buồn
Nửa đêm nhớ mảnh trăng non
Con đò nhỏ trôi ngược dòng sông Ngân
Thì thầm tiếng gió ngoài sân
Hương xưa như thể như gần như xa
Nửa đêm ta ngồi với ta
Một câu lục bát cũng là một thôi
Bốn mùa là chuyện của trời
Buồn vui là chuyện của người thế gian
Ngồi chờ mưa mịt mù tan
Chờ ngày mới đến nắng vàng hững lên.
Cùng với những người giàu lòng nhân ái, Chúa sẽ đến thăm và dự tiệc nửa đêm với những kẻ nghèo khó, bất hạnh.
Đông Yên

 GỞI CON

Cầm đồng bạc con trao
Bố đã rơi nước mắt
Dẫu chẳng giàu có gì
Vẫn hết lòng thương bố
Con sẳn sàng sẻ chia
Từng mớ rau lon gạo

"Nước mắt thường chảy xuôi"
Suối tình con chảy ngược
Thương bố tuổi xế chiều
Tay con nâng từng bước
(Đâu chỉ có bạc tiền
 Mới làm người vui được)

Con mới vừa lớn khôn
Hai vai đã mang nặng
Bố chẳng biết nói gì
Ngoài phút giây yên lặng
Cám ơn trời đã ban
Lòng thảo thơm con trẻ.

Chiều về bước ra sân
Nhìn giò hoa lan nở
Ngày vơi đi nỗi buồn
Có con bên cạnh bố
Thấy đời như vui hơn
An nhiên thân già lão.

Đà Nẵng, 14.12.2016
Đông Yên

LỜI TỰ TÌNH
CỦA NGƯỜI CÔ PHỤ TRẺ

Thuyền em neo gởi bên sông
Nhìn con nước đẩy lục bình trôi xuôi
Dập dềnh tình lỡ mồ côi
Một mình bơi giữa dòng đời chông chênh
Nào ai biết được nỗi niềm
Chăn đơn gối chiếc cánh chim lạc bầy
Lặng nhìn cơn mưa bóng mây
Nghe lòng rạo rực mầm cây nẩy chồi
Bữa cơm so đũa lệch đôi
Ghế thừa còn nóng hơi người vừa đi
Nát lòng cạn chén phân ly
Một mình ngậm đắng nuốt cay một mình
Bao giờ mới lại có anh
Duyên xưa rồi lại thắm tình được chăng?
Ngoài trời sương phủ giăng giăng
Buồng riêng còn lại muộn màng ... ngày xưa
DI CHÚC 3

Khi ba chết, con ơi đừng khóc
Ba chỉ đi xa sẽ lại về
Hãy thương mẹ một đời khó nhọc
Nuôi chồng con vất vả trăm bề.

Khi ba chết, con đừng vuốt mắt
Để ba còn nhìn thấy tương lai
Bao truông dốc chờ con phía trước
Ba đi rồi con dựa vào ai?!

Khi ba chết, con đừng lục túi
Ba chẳng còn chi để lại đâu
Sinh ra đời hai bàn tay trắng
Giờ ra đi cũng trắng tay thôi.

Khi ba chết, con đừng xây mộ
Xác thân này sẽ thành bụi tro
Nương theo gió bay đi muôn hướng
Cùng ruổi rong làm kiếp giang hồ.

Khi ba chết, con đừng hương khói
Và cũng đừng giỗ chạp, ma chay
Ba vẫn thế - như ngày ba sống
Làm bạn bè cùng với cỏ cây

Đi xa, ba chỉ còn ước nguyện
Mong hai con ráng sống nên người!

Tháng 10.2008
 6.2011
Đông Yên

Em đã tựa vào vai anh thật khẽ
để bây giờ giấc ngủ lại chơi vơi...
Một giọt mưa ở ngoài sân rất nhẹ
cũng giục nẫy mầm nỗi nhớ xa xôi
ĐÊM MUỘN
Đông Yên

Giữa hai bờ hư thực*
Người ngơ ngác đi tìm
Dấu chân trong cỏ dại
Trăng lưỡi liềm nghiêng nghiêng

* Thơ Nguyễn Văn Gia (?)

CHIỀU
Đông Yên

Rừng chiều
Cánh nhạn
Bay ngang
Lạc đàn
Chấp chới
Bó củi
Trên vai
Bỗng nặng.
Đường về
Thêm xa.
MỪNG GIÁNG SINH

Như bao đứa trẻ khác
Chào đời
Trong bần hàn khốn khổ
Cùng lũ mục đồng
Và những nhà thông thái
Giê-su làm nên Thiên Chúa
Máng cỏ là nơi bắt đầu
Của sự hiến dâng và cứu rỗi.

Jesu là chúa thánh thần
Vì Người chỉ cho
Không màng nhận lại

Kẻ như ta
Chỉ nhận
Lại chẳng chịu cho
Nên đường đến nước Chúa
Thăm thẳm mịt mờ
Cửa vào thiên đường
Chỉ bằng lỗ kim

Ta không tin Thiên Chúa
Và sự sống đời đời
Nhưng ta yêu
Sự hiến dâng và cứu rỗi!

Đông Yên
Giáng sinh, 2013
Đông Yên

LỜI NGUYỀN 1

Trần ai mạt kiếp lông bông thế
Địa ngục thiên đàng ai rước đây?
Chúa công minh đừng cho hắn chết
Trần gian gánh lấy kiếp lưu đày!
THÁNH KINH VÀ TA
Đông Yên

Chúa sinh ra loài người
Trần truồng và tinh khiết
Không biết đâu thiện ác
Đến khi mở mắt ra
Lại bị Người trừng phạt (St 4,12) )

Chúa giao ước cùng No-ê *(St 9,18-19)
Không hủy diệt loài người              
Bằng trận đại hồng thủy
Nhưng lại để con chiên
Dẫm đạp nhau đến chết

Vâng lệnh cha trên trời
Chịu tội thay loài người
Chúa treo mình thánh giá (Matthew 27: 50)
Ta mắc nợ tổ tông
Ngàn đời còn phải trả(?)

Mùa Giáng sinh 2013
Đông Yên

LỜI NGUYỀN 2
Trong giáo đường ta
Em - người nữ tu trong trắng và thanh khiết
Chúa trong lòng em bất diệt
Lời thánh kinh ngân vọng từ tiếng chuông
Ta đứng bên em cùng cái chết và niềm hạnh phúc vô biên
Ta gối lên lời ru em mộng mị
Gối lên vòm ngực trần chờ giấc ngủ miên man
Liệm dần vào cõi vĩnh hằng...
Người nữ tu đưa tay nâng ta giao cho thượng đế
Phút giây bất tử đến gần
Bài thơ ta để lại
Cháy thành tro bay vào hư không.
Thánh đường ta lặng tiếng chuông
Buổi chiều ắng lặng
Bước chân em thanh khiết rời đi.
DI ẢNH

Cả đời chẳng biết để chi
Suy đi, nghĩ lại thôi thì để râu
Trải qua mấy cuộc cơ cầu
Mừng thầm còn có nhúm râu để đời.
Buồn tình ngồi vuốt râu chơi
Sợi đen, sợi bạc, sợi thời lăng quăng
Sờ râu sực nhớ ra rằng
Già đầu vẫn cứ là thằng lông bông!

Đầu 2006
Tháng 6.2011
Chúa bước vào nhà

- Ta cho con điều ước
- Xin Cha cho con
  Giàu có và bằng an
- Trong hai điều
   Ta cho con chọn một.
.
.
.
.
Người dắt con lạc đà chui qua lổ kim đi mất.
Để có được một thiên đường thanh sạch, hạnh phúc người ta vẽ ra một địa ngục xấu xa, đau khổ.
Đông Yên

DÌ TÔI
Vẳng tiếng dì tôi ngoài ngõ

"Thèng Liêm! Con dzề đó hả
Trưa trật rồi. Cơm nước chi chưa?
Có mấy củ khua còn trong chạn
En đỡ đi. Chiều tau mới lồm mì
Ở lại chơi dzới dì dzài bữa..."

Thương anh em tôi
sớm mồ côi mẹ
Chẳng có lá lót nằm(*)
lo cháu mình thiếu đói
Dì thường làm bữa mì ngon
mỗi lần chúng tôi về ngoại

Sông Thu Bồn bên bồi bên lỡ
Dì tôi cõng cháu bồng con(*)
băng qua đạn bom nghèo khó
Nặng trĩu hai vai
Một đời gian truân khổ cực
dành tấm áo lành cho cháu cho con
giữ lại cho mình những lo toan

Dì đi xa
khi tóc tôi đã bạc
tiễn dì
tôi không khóc
nước mắt lặng vào trong
Giữa nghi ngút khói hương
tôi thấy dì thành mẹ
Mẹ ơi!
Con lại thêm một lần mồ côi
khi tóc mình bạc trắng.
Đông Yên

VÔ ĐỀ
Ăn chay mỗi tháng vài lần
Để xem thử Phật ở gần hay xa
Quẩn quanh trong cõi ta bà
Ngẫm ra chuyện Phật gần xa tự mình
Đức Như Lai giữa chúng sinh
Chứ đâu chỉ chốn chùa chiền uy nghiêm.

Mồng Một tháng Chạp, Bính Thân. (2016
Lời tự tình lần cuối
dùng (thay) cho Điếu văn

ĐIẾU VĂN
Đông Yên

Tôi về tự thắp hương tôi
Để mai sau khỏi ngậm ngùi cô đơn
Tôi tìm tôi giữa nghĩa trang
Mịt mùng cây cỏ, ngút ngàn mộ bia
Vật vờ dưới ánh trăng khuya
Một linh hồn mới vừa lìa xác thân
Không quê hương, chẳng mộ phần
Lang thang hưởng chút hương trần phôi pha.

Cúi đầu lạy tạ hồn ma
theo tôi suốt cõi ta bà bấy nay.
Cám ơn cái xác thân này
đã cùng tôi sống những ngày dương gian.
Cám ơn đời đã cưu mang
cho tôi trải nghiệm gian nan ngot bùi.
Cám ơn Đất, cám ơn Trời
cho tôi chỗ trọ, cho tôi chốn về…

Thuyền trần vừa thoát dòng mê
Vẳng bên tai có tiếng Người gọi sang
Sá gì một kiếp đa đoan
Giờ xin về với gió ngàn rong chơi!

Tháng 6.2007
MẢNG TỐI
Đông Yên

(Ghi chép)

Cuối năm
Lật lại chồng báo cũ
Thấy toàn chuyện
Hiếp dâm, cướp của, giết người
Hoa hậu hoa khôi đua nhau làm điếm
Con chém cha,
vợ giết chồng,
bạn bè đâm nhau
như phim kiếm hiệp
Vì mấy chục ngàn bạc lẻ
cháu giết bà chẳng chút run tay
Những đứa trẻ sơ sinh
Còn đỏ hỏn
Chết oan
Tức tưởi
Bởi những liều vắc xin
Tiêm vào hy vọng
Tiêm vào tương lai
Tội ác bị phi tang
Dưới dòng sông
Đục ngầu như máu
Tội ác nấp sau những tấm huân chương
Được che giấu
Bằng những lời dối trá
Ở nghị trường
Thấy Nghị quyết Trung ương
Một bộ phận không nhỏ
Suy thoái lập trường
Suy thoái tư tưởng
Suy thoái niềm tin
Suy đồi đạo đức
Cùng nhiều suy thoái khác
Và thấy chủ trương
Cơ cấu lại
Những tập đoàn thua lỗ triệu triệu đô la,
Những đại gia lấy tiền thuế của dân mua nhà cho gái
Hối lộ, tham ô, tiêu cực...
Những con sâu lan nhanh như ghẻ ngứa
Ăn chẳng chừa một thứ gì
Kể cả máu, cả phân
Ăn của trẻ em bị tật nguyền
Ăn của người già, của nạn nhân chất độc da cam
Ăn của thương binh liệt sĩ
Ăn của người nghèo
Dân oan và những vụ án oan
Máu đổ Văn Giang, Hà Tỉnh, Thái bình...
Máu tràn vào Nam bộ
Những làng quê chiến tranh
Nay nhận thêm máu mới
Rồi đã lên xanh
Những mầm, những chồi oan khuất
Những linh hồn vất vưỡng
Những dòng người vất vưỡng
Kéo đến công đường
Về tận thủ đô
Lên tới thiên đình
Khiếu kiện
Thấy những thằng công an
Coi dân là giặc
Bằng một trận đánh hay
Đá vào đầu, đạp vào mặt đồng bào
Những con người bị còng tay
Kéo lê như chó
Ngay giữa phố phường,
Trên đồng ruộng quê hương
Thấy Hoàng Sa... còn trong tay Trung quốc
Biển Đông vẫn cồn cào sóng dữ
Ngư dân bị bắn nát tàu
Cướp đi ngư lưới cụ
Bị bắt nhốt tù, đòi tiền chuộc
Ngay trên Tổ quốc của mình
Những thằng nịnh hót
Một tấc thành ông lớn,
Những con đĩ học làm sang
Cùng những thằng lưu manh giang hồ tứ chiến
Với những vụ lừa hàng trăm tỷ
Cùng những ông quan
Sống chẳng cần tim
Những nhà ngoại cảm
Ôm nhau lên chùa,
Làm công quả
Xây những ngôi chùa nguy nga như cung điện
Đúc những tượng Phật to như quả núi
Những nhà sư hổ mang
Những nhà ngoại cảm
Buôn thần bán thánh
Lừa gạt chúng sinh
Bằng những trò mê tín
Bằng giới luật giáo điều
Cai trị tín đồ như nô lệ
Còn Đức Như Lai
Nhìn chúng sinh quằn quại trên đời
Ngài chẳng còn nước mắt để rơi!

Đêm tối
Còn lắm điều tệ hại
Không thể nói nên lời...
Nhiều người ra khỏi Đảng.

*
*  *

Mùa đông
 Mùa đông
 Mùa đông
 mịt mùng
 tối tăm
ảm đạm
lê thê
hàng thế kỷ
chẳng chịu rời đi...
Mùa xuân
 Mùa xuân
bao giờ
mới đến?

Đà Nẵng, tháng 12.2013
Đêm qua nhặt được câu thơ
Của tôi bỏ sót hay người làm rơi?
Đông Yên

NGHĨ TỪ VIỆC LẶT LÁ MAI
Em sẽ đến một ngày nắng ấm
Những cánh vàng khoe sắc hương xuân
Em có biết mình mơn mỡn thế
Nhờ bao nhiêu chiếc lá lìa cành.
Buổi sáng như ngấc ngứ
không nghĩ được điều chi
chỉ muốn nhắm mắt lại
ngủ một giấc ly bì
Đông Yên

 CHỚM XUÂN
Mưa rây rắc hạt chiều đông muộn
Lữ khách lạc đường se bước chân
Mây vờn lưng núi đùa khách lạ
Nép dưới lũng sâu nhánh hoa rừng.
Em đành đoạn bỏ đi sao
để anh ở lại hanh hao một mình?
                       (Ngày cuối năm)
Đông Yên

     CHỚM XUÂN II
Quán vắng khề khà năm ba đứa
Đèn khuya vàng chạch chai rượu vơi
Thiu thiu góc nhỏ cô hàng xén
 Lần đốt ngón tay... Tết đến rồi
Đông Yên

      CHỚM XUÂN III
Vói tay gở nốt tờ lịch cũ
Chệnh choạng bước vào tuổi bảy mươi
Dấu tích còn đây râu tóc bạc
Điểm qua nhân thế vỗ tay cười.
Đông Yên

MẬU THÂN

"Đón xuân này tôi nhớ xuân xưa..."

Bài hát chưa trọn
Chậu mai chưa kịp trổ đầy
Nồi bánh tét còn đang nghi ngút khói...
Đêm trừ tịch nặng những hạt mưa cuối mùa
Hùa theo tiếng pháo đón giao thừa
Những tràng súng liên thanh chát chúa
Xé mùa xuân thành vạn mảnh
Xác người tung toé trên ngọn cây, trên lầu cao
Máu tràn khắp phố
Những em bé chết khi miệng còn ngậm mứt gừng
còn đang mặc áo mới
Xác lính quốc gia
xác anh bộ đội
xác người dân vô tội
đầy phố
đầy đồng
Những giãi khăn tang quấn vội
trên đầu người sống sót
bên những xác người chưa kịp chôn
chương sình nồng nặc
ruồi và giòi bọ bu đầy...

Những cuộc tìm diệt "ác ôn"
Những cuộc truy lùng "Việt cộng"
Những tiếng kêu rên thảm thiết
Vọng đến tận bây giờ.
...
Đã lâu không gặp Mẹ rồi
Bao nhiêu thương nhớ
Bồi hồi
Bỗng dưng
Một chiều
Se lạnh Đơn Dương
Mẹ về cùng với dáng hình dì tôi.
Đông Yên

Vào bệnh viện chợt biết mình già
Ai cũng gọi bằng ông bằng bác

(Cháu mới cầm tay đo huyết áp
Lại thấy như mình đâu đã già
Nhịp tim nhảy liên hồi loạn xạ...)

Mình vẫn cứ là thằng nhiều tuổi
Râu tóc bạc phơ còn ham chơi

Thì em cứ gọi anh bằng bác
Câu thơ tình nào chẳng chơi vơi!
"Mẹ ơi! Con yêu Mẹ"
một lời thật dễ dàng
Dễ hơn lời yêu em
nói với người bạn gái
Mà sao đã lâu rồi
con chưa nói với Mẹ?!
Ở tù thì chuyện đã đành
Chứ nằm bệnh viện một mình buồn thiu
Đông Yên

KỶ NIỆM
Nụ cười
mỏng như chiếc lá
chao nghiêng
để lại
nỗi nhớ
suốt đời.

Thứ Tư, 23 tháng 5, 2018

Đông Yên

Để được phục sinh
Chúa phải chịu đóng đinh trên thập tự giá
với vòng dây gai sắt trên đầu
và những nhát giáo đâm trên ngực
Còn tứa máu
Đến bây giờ

Giá của sự sống thật
được trả bằng khổ đau
và máu
của chính mình.
Đông Yên

RA VIỆN

Những tưởng thiên đàng không thèm nhận
Nào hay địa ngục cũng còn chê
Lưỡi hái tử thần kề tận cổ
Lục chẳng ra tên phải đuổi về.
                          21.4.2017
Đông yên
KHOẢNG VẮNG

Gởi ...

Em đánh thức mảnh vườn tôi héo úa
Bằng cơn mưa bất chợt muộn màng
Từ mạch đất tưởng chừng khô khốc
Lại trồi lên những mầm non

Em ghé vào ga tôi
Khoảnh khắc
Rồi vội vã bỏ đi
Không một lời từ biệt

Vết cắn trên ngực
Còn đau
Đến tận bao giờ?

Cám ơn em
Đã đến
Và để lại trong tôi
Khoảng vắng
Diệu kỳ.
CA DAO BUỒN

"Ví dầu cầu ván đóng đinh..."
Câu hát xưa, mẹ ru mình ngày xưa
Bây giờ mới biết ở đời
Lời thề cũng chỉ là lời vu vơ
Hẹn nhau chín đợi mười chờ
Thế mà... em đã hững hờ như không
Hẹn nhau mùa lúa trỗ bông
Lúa mới làm đòng em đã bỏ tôi
Thì ra nhân nghĩa thề bồi
Chỉ là những chuyện của người ... ngày xưa

Thứ Ba, 22 tháng 5, 2018

NGHĨ NGỢI VỤN.
Đông Yên

1.
Anh đã đi cùng trời cuối đất
Nhưng đã có bao giờ anh nghĩ
Tay của mình chẳng thể nào chạm hết thân mình

2.
Ai cũng có thể chửi người khác
Như Tú Bà chửi Mã Giám sinh
"Đồ vô nghĩa ở bất nhân"

Đức Phật, Ngài chẳng chửi ai

3.
Cái gì cũng có thể cất
Trừ bóng của mình

...
BUỒN VƯƠNG
Đông Yên

Hình như trong cỏi xa xăm ấy
Có bóng rừng thưa với mẹ hiền
Mắt biếc nhìn ai buồn vời vợi
Lảng đảng chiều xa một nỗi niềm!
CẢM NHẬN 30.4
Đông Yên

Năm 1975
Tôi trở về thành phố
Với một vết thương chưa lành
Bộ quần áo rách
Chiếc võng ni lông
Đôi dép su đứt quai, mòn gót
Và sự kiêu hãnh của người chiến thắng
Lẫn chút cao ngạo của một thằng thoát chết trở về.

Bạn bè tôi ngày ấy
Nhiều đứa như tôi
Cũng ở rừng về
Cũng mang một gia tài gần như tôi thế

Trong thành phố
Nhiều thằng cởi chiếc áo ngụy trang
Công khai đứng ra nắm chính quyền
Hô hào lớp trẻ xuống đường
Dọn rác
Dọn sạch những tàn dư đế quốc
Thu gom đốt sách
Với niềm tin ngờ nghệch và ngu dốt
Tất cả phải làm lại từ đầu

Nhiều thằng
Vác ba lô lên phường
Chờ đi cải tạo
Cúi đầu
Cam chịu
Ngồi nghe
Những thằng ham chơi
Phải bỏ học giữa chừng
Trốn lính    
Mới hôm qua
Còn lông bông trong xóm
Có thằng giang hồ tứ chiến
Một thời ngang dọc chợ trời
Một phút
Thành quan cách mạng ba mươi
Rao giảng
Những bài chính trị nhạt phèo
Trổ bài lên gân về lòng yêu nước
Mặc sức sĩ vã
Bọn ngụy chúng bay là đồ phản quốc
Không đáng làm người (!?)

Nhiều thằng tom góp nồi niêu soong chậu
Đùm túm cùng vợ con cha mẹ
Về quê
Cày thuê cho hợp tác xã
Ngay trên đám ruộng tổ tiên mình
Ra đồng theo tiếng kẻng
Ăn cơm theo giờ
Của những ông đội, ông thôn
Đến mùa lãnh lúa chia theo công điểm
Những hạt lúa vắt từ mồ hôi lẫn máu
Vẫn không đủ cho đàm con bữa cháo đủ no
Tất cả phải nộp vào kho hợp tác xã...

Nhiều thằng bị đày đi kinh tế mới
Bằng những lời ngọt ngon
Kèm theo những lời hù dọa
Đi xây dựng quê hương
Hay đi cải tạo
Tùy các anh lựa chọn

Nhiều thằng nửa khuya biến mất
Liều mạng vượt biên
Dẫu biết cái chết mười mưoi
Đang chực chờ ngoài biển
Cứ năm bảy bữa
Lại thấy một vài xác chết trôi
Tấp vào một bãi bồi nào đó
Trương thình
Hôi thối khắp vùng
Lại có những thùng đồ Mỹ
Gởi về
Nuôi hy vọng
Về một miền đất tự do
Cho mấy thằng còn kẹt lại

Và rất nhiều thằng
Nằm lại chiến trường
Giữa những bãi mìn chưa kịp gỡ
Đi về với mẹ
Bằng những tấm hình hoen ố
Có cái tô màu
Có cái trắng đen
Thằng mang huy chương anh dũng bội tinh trước ngực
Được giấu sau miếng nhiễu điều
Đứa được phong liệt sĩ
Với tấm bằng Tổ quốc ghi công
Treo trang trọng giữa gian nhà tranh trống hoát
Lòng mẹ đau như cắt
Ngày tàn cuộc chiến tranh
Mẹ thấu hơn những điều được mất

Lại có nhiều thằng
Vác ba lô lên đường
Vào biên giới Tây Nam
Thêm một lần đi vào chiến tranh
Cùng những đứa trẻ con mới lớn
Mới biết mùi thuốc súng
Qua mấy tháng quân trường
Và ký ức những lần pháo kích
Những trận càn...
Chưa kịp phôi phải

Những tháng ngày khắc nghiệt
Bo bo sắn lát
Cũng chẳng đủ no
Nhưng lại thừa khẩu hiệu
Thừa những lời tung hô
Thừa cả niềm tin và sự dối trá
Lá sắn bổ như hột gà
Hai, ba mươi năm nữa ta sẽ vượt nước Nga, nước Mỹ...
Chẳng còn kẻ thù nào dám đụng đến ta
Một dân tộc đang đứng trên đỉnh cao thời đại

Tôi hùng hục lăn vào công việc
Bằng chính niềm tin của một thưở xuống đường
Và khát vọng hiến dâng
Cho những điều cao đẹp
Chưa được nhìn thấy bao giờ
Rồi cũng chuyện vợ con gạo tiền...như thiên hạ
Làm mình trở nên hèn
Vì những điều tưởng như đơn giản
Mớ cá nhúm rau cũng châu đầu chen lấn
Hí hững trình thẻ ưu tiên
Để được chọn mua miếng nạc
Vẫn ngây thơ tin
Đó là chế độ của mình
Quyết tranh cho bằng được.

Cũng qua
Những ngày xuôi ngược
Đói nghèo
Tôi lại sống
Cái thằng tôi
Khù khờ ngơ ngác...

Ba mươi tháng tư
Xin đừng lặp lại!
Giá như ngày ấy đến muộn hơn
Tôi có còn không để được buồn?
Giá như. Ừ cứ giá như nhỉ
30 tháng tư 1975!
TRĂNG

THƠ

Trăng vỡ mất một mảnh
Bay đi đâu không biết
Trăng sáng nửa chừng
Mờ ảo.

Bài thơ viết dỡ mấy câu
Còn mấy câu trong túi
Lục hoài không ra
Bài thơ bay mất.

10.5.2014
Đông yên
LỤC BÁT

Tình cờ
Thức giấc
Nửa đêm.
Một vầng trăng khuyết
lênh đênh giữa trời
Hình như
ai vừa đánh rơi
Một câu lục bát
nhờ tôi lượm dùm!
Đông Yên
MẸ CHỒNG TÔI

Mẹ chúng tôi thích nhiều điều rất lạ
Ăn cá thích đầu, gà thích mút xương
Vợ chồng tôi thường không để ý
Cứ vô tư chén hết phần mình
Có lần tôi hỏi,
Mẹ chỉ cười móm mém
"Ăn lâu rồi nên đã thành quen"

Chiếc giường rộng chỉ dành cho hai bà cháu
Nhưng mẹ chúng tôi vẫn thích ngủ nghiêng
Để cứ nửa đêm lại giật mình thao thức
Dậy mở đèn, bắt muỗi, nhém mùng...                        ̀

"Ngày xưa, nhà mình rất chật
Mấy mẹ con nằm chung một chiếc chõng tre
Kê nơi chái bếp
Phía ngoài mưa tạt
Mẹ nằm lâu rồi nên đã thành quen"

Khi mớm cháo cho con
Tôi mới biết thương hơn bà nội
Thương những điều tưởng lạ
Lâu rồi cũng thành quen!
Lại đến lượt con.

Giặc lại đến! Con ơi, giặc đến!
Ở ngoài kia rậm rịch bóng thù
Chúng gây hấn bằng trò thâm độc
Đốt thuyền câu, cướp bóc cá tôm

Bắt cóc ngư dân đòi tiền chuộc
Thè lưỡi bò định nuốt biển đông
Làm sao ta sống bình yên được
Khi láng giềng ôm mộng bá vương?!

Không thể quên Trường Sa - Mèo Vạc
Bom đạn thù cày nát quê hương
Hoàng Sa quằn quại trong tay giặc
Mẹ bạc đầu uất nghẹn nuốt hờn…

Sao lắm kẻ còn nhầm “đồng chí”
Vẫn cả tin “mười sáu chữ vàng” (1)
Bởi gả Mỵ Châu cho Trọng Thủy
An Dương Vương đành mất nỏ thần!

“Nước non bờ cỏi vua Nam ở”
Lời hịch cha ông mãi vọng về
Trần Quốc Toản phất cờ sáu chữ (2)
Mãi còn kia khắc nguyện câu thề

Giặc lại đến! Con ơi, giặc đến!
Cha vẫn chưa kịp lành vết thương
Khói lửa chiến chinh chưa kịp tắt
Đến lượt con tiếp bước lên đường.
Tháng 9.2011
Đông Yên
¬¬¬¬¬¬¬¬¬¬¬¬¬¬¬¬¬¬¬¬(1) Phương châm 16 chữ vàng là phương châm "Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai"  do chính lãnh đạo Trung Quốc đưa ra  xác định tư tưởng chỉ đạo và khung tổng thể phát triển quan hệ hai nước Việt – Trung trong thế kỷ mới
(2) “Phá cường địch, báo Hoàng Ân”
Đông Yên

 Đời tui như một con cu.
Giữa trưa nắng đứng gật gù gáy chơi.
Đông Yên

NGHĨ VỀ ĐẤT NƯỚC MÌNH

Những viên đạn năm xưa
cày vào lòng Mẹ
máu đỏ ruộng đồng
làng mạc phố phường bừng bừng lửa cháy
lớp lớp người theo nhau ra trận
xông thẳng về phía quân thù

Những viên đạn tham lam xuẩn ngốc
những trái bom phản bội dối lừa
bắn vào nhân dân
từ những kẻ nhân danh cách mạng
giết cả niềm tin và hy vọng
lúa ngô nào mọc được trong sân biệt phủ công đường

Những viên đạn năm xưa
bắn từ  trước mặt
nhân dân có thể rõ kẻ thù
có thể gọi tên Tổ quốc
và nhìn núi sông lần cuối
có chết cũng nhẹ lòng
vì biết mình đang gieo sự sống

Những viên đạn hôm nay
bắn từ sau lưng, bắn bên hông
bắn từ những thằng vừa gọi nhau đồng chí
bắn từ dưới gầm bàn
bắn từ diễn đàn hội nghị

Khi công lý nằm trong tay kẻ ác
mồ hôi xương máu đồng bào
rừng biển quê hương
được đổi thành những đồng tiền tanh tưởi
những biệt thự triệu đô
những tượng đài ngất ngưỡng

Đất nước đổi thay
tưởng không còn nữa
những em thơ đói lã trên đường
những mẹ già còng lưng tìm cái ăn giữa phố
chuyện thuế nặng sưu cao
đổ xuống đầu cha một đời khốn khổ
những đứa con tứ tán tha phương
những cô nữ sinh đi làm gái điếm
mong được đổi đời
những cái chết oan khiên trong ngục
không tìm ra thủ phạm giết người
những ông quan bắt dân làm nô lệ
cướp từ mảnh đất hương hỏa ông cha
đến cái áo rách, gói mì tôm cứu trợ
của người nghèo
chuyện "chạy" chức "chạy" quyền
chuyện "vượt biên"...
và hàng trăm ngàn chuyện khác

Đất trời sông biển bao la
đâu cũng là Tổ quốc
ta có thể đến nơi nào mình thích
Hoàng Sa, bản Giốc, Gạc Ma
lại nằm trong tay giặc

Tưởng có thể
"Người yêu người sống để yêu nhau" (*)
như một thời chúng tôi tin là có thật
những nhà thơ chỉ viết tự trái tim
giờ lại thấy lắm thằng nịnh hót
với những bài tụng ca quyền lực
sự dối lừa lên ngôi
che ngang sự thật.

Đất nước tôi rồi sẽ thế nào?
khi mãi còn những điều cứ tưởng
khi phải sống cùng ảo vọng
về một ngày mai đến cả trăm năm
máu đã đổ lẽ nào vô ích?
Đông yên
TÌNH CŨ...

Gặp người xưa ở phố xưa
Mấy mươi năm vẫn đong đưa mắt nhìn
Vẫn còn rạo rực con tim
Như hồi hai đứa chúng mình hẹn nhau
Bây giờ dẫu đã bạc đầu
Nhìn nhau vẫn thấy trong nhau thẹn thùng
Hỏi em còn nhớ hay không
Nụ hôn ngày ấy cay nồng môi nhau...

Phố xưa nhè nhẹ hương cau
Người xưa dẫu có đi đâu cũng về!
Đông Yên

TỰ TÌNH

Đã có lúc ta tưởng mình anh hùng
Làm cách mạng để đổi thay chế độ
Chút lãng mạn trong cái đầu thơ dại
Đốt con tim thành ngọn lửa hồng

Đã có lúc ta tưởng mình còn trẻ
Cứ nâng lên đặt xuống cuộc đời
Dứt cơn say nửa đêm tỉnh giấc
Mới giật mình chới với chơi vơi

Đã nhiều lúc ta tự mình huyển hoặc
Về một thời trai trẻ dọc ngang
Khi quay lại mái đầu đã bạc
Thấy thương mình - một con thiêu thân

Đã có lúc ta tưởng là chân lý
Ta hết mình lặn ngụp mê say
Để đến khi nhìn ra sự thật
Bãi xanh kia chỉ là một vũng lầy.
Đông Yên

NGHĨ NGỢI VỤN

Chẳng biết hỏi ai, tôi hỏi tôi
"Bảy mươi năm sống ở trên đời
Mày đã làm gì cho nên chuyện
Hay chỉ là ăn ngủ rong chơi?"

Chẳng biết hỏi ai, tôi hỏi tôi:
"Lâu nay mày đã sống ra người
Hay vẫn bới tro tàn quá khứ
Gặm chút xương để sống cầm hơi?"
Đông Yên

TRẦN VÀNG SAO
Đâu có dễ ngừng trôi dòng Hương (hương) ấy
Những buồn vui, uất hận nhốt trong lòng
Ngôi nhà nhỏ trong khu vườn nhỏ
Nơi mỗi ngày ấp nở những cơn giông.
Đông Yên

NGÀY MỚI

Một ngày mới đến
Con đường ngắn lại
Ga cuối gần kề
Bước chầm chậm...
Ta hôn nhau em nhé
Bên vệ cỏ
một bông cúc dại
cũng vừa khoe
lấp lánh hạt sương
Đường chẳng thể dài thêm
nhưng cuộc sống sẽ vui hơn!
Đông Yên

Đã vắng tiếng đàn trong xóm nhỏ
Cũng chẳng còn nghe tiếng rao đêm
Em đi bỏ lại tôi cô quạnh
Vườn cũ từ nay vắng tiếng chim
Đông Yên

Một cơn gió thoảng trên cành
Giọt sương ngái ngủ giật mình buông tay
Đông Yên

PHÁO HOA
Oành
Oành
Oành oành oành...

Pháo kích!
Con ơi, Pháo kích!
Xuống hầm mau với mẹ, con ơi!

Thằng cháu nội nhìn bà như hỏi
Chơi trò chi mà phải xuống hầm?
Ông ngồi tựa cửa trầm ngâm
Nhớ bè bạn, nhớ chiến trường... ngày xưa.

Thằng " cách mạng", thằng "quốc gia"
thằng nào cũng nói mình yêu nước
đều mơ về thống nhất hòa bình
Lửa đạn chiến tranh
vô tình đến độ vô tâm
chẳng thèm lựa chọn
Cả hai đều ra đi
khi tuổi xuân còn mơn sởn
xương cốt trôi dạt phương nào
chưa tìm ra được.

Mẹ thương hai đứa như nhau
khóc khô nước mắt

Đến tận bây giờ
Mẹ vẫn giật mình
khi có người gọi cửa.

Đêm nay
tiếng pháo hoa ùng oành dưới phố
dội về
làm Mẹ không thể nào ngủ được
đốt nén hương trên bàn thờ
Mẹ gọi
"Con ơi!".
ĐI VÀ VỀ

Hai mươi năm trước, em còn nhớ
Có gã giang hồ quy cố hương
Áo rách, chí cùn, râu tóc bạc
Ôm chai mà hát khúc hồ trường

Nghĩ thương thân phận ngày lưu lạc
Bưng chén cơm ăn cũng chạnh lòng
Nghe tiếng ai kêu mừng như thể
“Tha phương cầu thực ngộ cố nhân”

Cứ ngỡ một đi không trở lại
Nào hay giấc mộng nhỏ không thành
(Xứ lạ chẳng còn ai nương náu
Quê người đâu có chốn dung thân)

Về nhà cũ nhện giăng, bụi phủ
Trưa mồng năm (*) nắng rát mặt người
Trên tường vẫn nguyên tờ lịch cũ
Rượu còn đây, bằng hữu đâu rồi?

Giá như ngày ấy không quay lại
Chẳng biết phận ta rẽ ngả nào
Lang bạt kỳ hồ rồi cũng mỏi
Nửa đời từng trải - giấc chiêm bao!
Đông Yên
Đà Nẵng, Tháng 6-7.2012

(*)Từ ý “tha phương ngộ cố tri”
(*) Mồng 5 tháng 5 Âm lịch Nhâm Thân (1992)

Đông Yên BÀI HỌC MỚI Tặng thầy Lê Đức Tâm Thưa thầy, khi những con chữ nhảy nhót cùng những vì sao thầy đưa chúng em vào trung tâm vũ trụ những suy ngẫm về thân phận con người về nhân loại về sự cao siêu của nụ cười đức Phật tình yêu thiên chúa qua bóng hình cây thập tự giá về niết bàn xa lạ về sự giải thoát loài người... Vừa bước khỏi giảng đường Em gặp người bán vé số cụt chân đi bằng một cánh tay còn lại và cái ghế gỗ mòn vẹt (một nửa thân mình - một nửa cuộc đời để lại trong chiến tranh) em nhớ ba mẹ quá chừng Trưa nay ngồi ăn mỳ gói thờ thẩn một mình bất chợt đọc tin hai bạn sinh viên vừa mới bị tòa án Long An tuyên án phạt tù với tội danh tuyên truyền chống nhà nước XHCN nói những điều không hay về "Tàu khựa" bằng máu của mình Chiều nay khi vào lại giảng đường em thấy hình như lớp mình vắng đi vài bạn bài giảng về J.J. Rousseau nghe nằng nặng ngôn từ ước chi thầy kể về những năm thơ trẻ những cuộc biểu tình những ngày tháng đấu tranh cho một tương lai đẹp đẽ để chúng em có thể trầm tư, nhăn trán nhíu mày và đưa hai ngón tay hình chữ V cho một ngày chiến thắng! Thầy ơi, Còn hai năm nữa ra trường em sẽ làm gì để sống hay lại lêu lỗng làm cô tiếp thị bia nơi các quán vĩa hè trong các nhà hàng sang trọng hay cặp bồ với các đại gia... để khi thầy trò mình họp mặt lại nói về ngọn lửa đam mê triết học về vẻ đẹp choán ngời của một lớp trẻ học trò thầy? lớp học chiều nay buồn quá! Tháng 5/2013.