MẸ
VÀ CƠN MƯA
Đông Yên
Còng lưng mẹ cõng cơn mưa
Nẻo khuya úp mặt gió lùa thấu xương
Ở đâu cũng là quê hương
Sao mẹ cứ phải đoạn trường, mẹ ơi!?
Qua thời đạn lạc bom rơi
Những mong năm tháng cuối đời thong dong
Vai gầy nặng gánh non sông
Tóc xơ xác bạc bão giông cuộc đời
Tuổi già đã bảy tám mươi
Thân cò lặn lội nổi trôi tháng ngày
Bao nhiêu khổ nhục đắng cay
Như dòng nước đổ lưng gầy mẹ tôi.
Đà Nẵng, Tháng 11.12/2013
Thứ Năm, 24 tháng 5, 2018
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét