Đông Yên
PHÁO HOA
Oành
Oành
Oành oành oành...
Pháo kích!
Con ơi, Pháo kích!
Xuống hầm mau với mẹ, con ơi!
Thằng cháu nội nhìn bà như hỏi
Chơi trò chi mà phải xuống hầm?
Ông ngồi tựa cửa trầm ngâm
Nhớ bè bạn, nhớ chiến trường... ngày xưa.
Thằng " cách mạng", thằng "quốc gia"
thằng nào cũng nói mình yêu nước
đều mơ về thống nhất hòa bình
Lửa đạn chiến tranh
vô tình đến độ vô tâm
chẳng thèm lựa chọn
Cả hai đều ra đi
khi tuổi xuân còn mơn sởn
xương cốt trôi dạt phương nào
chưa tìm ra được.
Mẹ thương hai đứa như nhau
khóc khô nước mắt
Đến tận bây giờ
Mẹ vẫn giật mình
khi có người gọi cửa.
Đêm nay
tiếng pháo hoa ùng oành dưới phố
dội về
làm Mẹ không thể nào ngủ được
đốt nén hương trên bàn thờ
Mẹ gọi
"Con ơi!".
Thứ Ba, 22 tháng 5, 2018
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét