Đông Yên
NGHĨ VỀ ĐẤT NƯỚC MÌNH
Những viên đạn năm xưa
cày vào lòng Mẹ
máu đỏ ruộng đồng
làng mạc phố phường bừng bừng lửa cháy
lớp lớp người theo nhau ra trận
xông thẳng về phía quân thù
Những viên đạn tham lam xuẩn ngốc
những trái bom phản bội dối lừa
bắn vào nhân dân
từ những kẻ nhân danh cách mạng
giết cả niềm tin và hy vọng
lúa ngô nào mọc được trong sân biệt phủ công đường
Những viên đạn năm xưa
bắn từ trước mặt
nhân dân có thể rõ kẻ thù
có thể gọi tên Tổ quốc
và nhìn núi sông lần cuối
có chết cũng nhẹ lòng
vì biết mình đang gieo sự sống
Những viên đạn hôm nay
bắn từ sau lưng, bắn bên hông
bắn từ những thằng vừa gọi nhau đồng chí
bắn từ dưới gầm bàn
bắn từ diễn đàn hội nghị
Khi công lý nằm trong tay kẻ ác
mồ hôi xương máu đồng bào
rừng biển quê hương
được đổi thành những đồng tiền tanh tưởi
những biệt thự triệu đô
những tượng đài ngất ngưỡng
Đất nước đổi thay
tưởng không còn nữa
những em thơ đói lã trên đường
những mẹ già còng lưng tìm cái ăn giữa phố
chuyện thuế nặng sưu cao
đổ xuống đầu cha một đời khốn khổ
những đứa con tứ tán tha phương
những cô nữ sinh đi làm gái điếm
mong được đổi đời
những cái chết oan khiên trong ngục
không tìm ra thủ phạm giết người
những ông quan bắt dân làm nô lệ
cướp từ mảnh đất hương hỏa ông cha
đến cái áo rách, gói mì tôm cứu trợ
của người nghèo
chuyện "chạy" chức "chạy" quyền
chuyện "vượt biên"...
và hàng trăm ngàn chuyện khác
Đất trời sông biển bao la
đâu cũng là Tổ quốc
ta có thể đến nơi nào mình thích
Hoàng Sa, bản Giốc, Gạc Ma
lại nằm trong tay giặc
Tưởng có thể
"Người yêu người sống để yêu nhau" (*)
như một thời chúng tôi tin là có thật
những nhà thơ chỉ viết tự trái tim
giờ lại thấy lắm thằng nịnh hót
với những bài tụng ca quyền lực
sự dối lừa lên ngôi
che ngang sự thật.
Đất nước tôi rồi sẽ thế nào?
khi mãi còn những điều cứ tưởng
khi phải sống cùng ảo vọng
về một ngày mai đến cả trăm năm
máu đã đổ lẽ nào vô ích?
Thứ Ba, 22 tháng 5, 2018
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét