Thứ Tư, 6 tháng 6, 2018

Đông Yên

KHÚC VÔ VỌNG

Nỗi buồn như những hạt mưa cuối mùa tưới vào những ruộng lầy sũng nước càng làm nhão nhẹt tiếng thở dài

Niềm vui chỉ là giọt mưa sa giữa mùa gió nóng làm cay nồng mặt đất hanh khô, làm cháy những chồi cây gượng gạo

Tôi tung mình vào cỏi tối đen đến không thể nhận ra đang sống hay đã chết
Bíu vào mây mây tan
Bíu vào gió gió nỗi cơn cuồng giận
Bíu vào bóng mình bóng mình trơ ra như gặp một người lạ
Bíu vào dĩ vãng xung quanh ào lên tiếng cười nhạo
Bíu vào đâu cũng thấy bóng đêm

Thoi thóp một trái tim loạn nhịp
Dở chết.

Tháng 6.2013
Đông Yên

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét